Tài xế đường dài: “Không ai nói giỏi được!”

Tài xế đường dài: “Không ai nói giỏi được!”

“Đã là tài xế chạy đường dài chuyên nghiệp thì lại càng không nói giỏi được, càng không được chủ quan… vì sau đó là cả tính mạng của mình và nhiều người khác”.

Là tài xế, không bao giờ ai muốn điều rủi đến với mình, nhất là tai nạn. Nhỏ thì va quẹt trầy xước thân vỏ xe, hơn thì lật xe thiệt hại tài sản, tính mạng con người, cả bản thân tài xế cũng không thể biết điều gì sẽ xảy ra với mình.

Sau vô lăng là tính mạng của nhiều người
Sau vô lăng là tính mạng của nhiều người

Ai cũng nghĩ mình lái sẽ an toàn hơn người khác nên đôi khi tự tin thái quá. Nhiều lúc sức khoẻ cực tốt, tâm trạng phấn chấn thăng hoa, lái xe sẽ có cảm giác làm chủ toàn bộ mọi góc cạnh của chiếc xe vận tải như hộp diêm, như lòng bàn tay mình, kể cả xe chất lượng cao, xe công ten nơ vốn dài ngoằng như toa tàu hoả cho dù chạy ở bất cứ tốc độ nào.

Thực tế không phải lúc nào cũng có được cái cảm giác hưng phấn ấy (nó chỉ có ở những thời khắc nhất định như bóng đá có thể ví von là điểm rơi phong độ tốt nhất), còn lại là đều ở trạng thái bình thường, rồi tới lúc cố gắng, căng thẳng, mệt mỏi… và cuối cùng là buồn ngủ.

Những lúc mệt mỏi, căng thẳng cơn buồn ngủ sẽ tìm đến với bất cứ ai
Những lúc mệt mỏi, căng thẳng cơn buồn ngủ sẽ tìm đến với bất cứ ai

Không khó để nhận biết lúc tài xế mệt mỏi và rơi vào trạng thái gà gật. Người đi xe lâu năm tinh ý chỉ cần thấy nghe tiêng ga phập phù, đi số có tiếng kêu, kẹt hoặc oà ga (ga lớn) mà không đi số. Hoặc đã hết biển hạn chế tốc độ 40 km/h mà nhìn tài xế mắt mở trân trối, không chớp, đang nói chuyện thì chuyện này xuyên sang chuyện nọ không có chủ đề, nói vu vơ không định hướng, nghe người khác nói chuyện thì ú ớ không thành tiếng, lúc nào cũng gật như kiểu đồng ý tất cả… nặng hơn xe sẽ vẽ chữ chi trên đường.

Hên thì tỉnh kịp thời, hoặc được tiếng còi xe khác báo thức, hoặc có người ngồi bên nhắc nhở… Ngủ trong tâm là trạng thái nguy hiểm hay gặp ở những tài xế đường dài, thường những lúc như vậy xe chạy theo cảm tính. Nếu bị đánh thức bất chợt tài xế sẽ có biểu hiện giật thột hoảng hốt điều khiển xe theo phản xạ theo bản năng tự nhiên cũng rất nguy hiểm.

Càng lái xe lâu năm thì lại càng không được chủ quan
Càng lái xe lâu năm thì lại càng không được chủ quan

Những tài xế mới vào nghề chạy chung với chủ xe, hoặc “cặp” với tài già, người ta không bao giờ dám hoặc thừa nhận mình buồn ngủ dù đã được nhắc nhở, cảnh báo. Thứ nữa là cố gắng để lấy lòng đồng nghiệp, hoặc ông chủ để người ngồi ghế phụ được ngủ thêm một tý, hoặc có gọi dậy thay thì cũng bớt cằn nhằn.

Ở chiều ngược lại, nhiều bác tài lớn tuổi mắc bệnh chủ quan, ỷ lại, hoặc quan cách cứ nghĩ nó còn trẻ, khoẻ, nó cũng như mình ngày xưa, để nó chạy ráng thêm tý cũng chẳng sao… Kết quả là nhiều tai nạn đáng tiếc xảy ra.

Thế nên, đã là tài xế chạy đường dài chuyên nghiệp thì lại càng không nói giỏi được, càng không được chủ quan… vì sau đó là cả tính mạng của mình và nhiều người khác.

Tin khác